Truyện hư cấu — nhân vật và tình huống mang tính tượng trưng.
"Chúng tôi muốn gặp bác sĩ giỏi nhất bệnh viện này, tiền không thành vấn đề." Người đàn ông trung niên nói, giọng dứt khoát, tay vẫn cầm điện thoại đang gọi cho ai đó để "sắp xếp thêm quan hệ".
Nhất Tếu nhìn bệnh nhân — một cậu bé đang ngồi im, tay nắm chặt vạt áo, mắt nhìn xuống sàn. Ông hỏi cậu bé, không hỏi người cha: "Cháu đau ở đâu, cháu tự kể cho bác nghe được không?"
Cậu bé ngập ngừng kể — những chi tiết nhỏ, chính xác, thứ mà người cha mải "sắp xếp quan hệ" chưa từng hỏi qua. Sau khi khám xong, Nhất Tếu nói với người cha: "Bác sĩ giỏi nhất không nằm ở danh xưng, mà nằm ở việc có ai chịu ngồi xuống, ngang tầm mắt đứa trẻ, để hỏi nó đau ở đâu hay không." Ông đưa đơn thuốc, rồi nói thêm, nhẹ như một lời nhắc chứ không phải trách móc: "Đôi khi bệnh nhân cần bác sĩ giỏi. Đôi khi họ chỉ cần một người lớn chịu lắng nghe trước đã."

Nhận xét
Đăng nhận xét