Giấy chuyển viện bất tận

Giấy chuyển viện bất tận

Giấy chuyển viện bất tận

Truyện hư cấu — nhân vật và tình huống mang tính tượng trưng.

Bà cụ ôm một tập hồ sơ dày, các con dấu chồng lên nhau như một bức tranh trừu tượng. "Bác sĩ ơi, tôi được chuyển từ trạm xá lên huyện, từ huyện lên tỉnh, từ tỉnh xuống đây — mỗi nơi lại bảo thiếu một tờ giấy."

Nhất Tếu lật từng trang, chậm rãi. Ông không hỏi bệnh của bà. Ông hỏi: "Bà đi từ nhà tới đây mất bao lâu?" — "Từ 5 giờ sáng, bốn chuyến xe."

Cô y tá đứng cạnh nói thêm, giọng đều đều đúng quy trình: "Cô ơi, hồ sơ này thiếu con dấu xác nhận bảo hiểm ở mục 7, cô phải quay lại tuyến dưới bổ sung ạ." Bà cụ không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ xếp lại tập giấy — động tác quen thuộc đến mức không còn vẻ bực bội, chỉ còn sự cam chịu.

Nhất Tếu đặt bút xuống. "Con dấu mục 7 để bác lo. Bệnh của bà, để bác khám trước — con dấu thì đi bổ sung sau không sao." Ông quay sang đồng nghiệp: "Hệ thống được thiết kế để bảo vệ ngân sách. Còn ai bảo vệ bốn chuyến xe của một bà cụ 70 tuổi?"

Nhận xét