Câu hỏi mình hay nhận được nhất khi ai đó biết mình làm nhạc: "Bác sĩ mà cũng làm nhạc á?" — như thể hai việc này phải loại trừ nhau. Với mình thì ngược lại: nghe bệnh nhân kể chuyện mỗi ngày — nỗi lo, sự nhẹ nhõm khi hết bệnh, cả những khoảnh khắc hài hước trong phòng khám — chính là nguồn cảm xúc để viết một giai điệu.
Bài hát đầu tiên mình viết ra đời sau một ca trực dài, lúc lái xe về nhà lúc 2 giờ sáng. Không có ý định gì to tát, chỉ là cách để "xả" cảm xúc sau một ngày dài. Nhạc, với mình, không phải một nghề tay trái để kiếm tiền — nó là cách để giữ cho mình mềm mại giữa một công việc đòi hỏi sự chính xác và tỉnh táo liên tục.

Nhận xét
Đăng nhận xét