Truyện hư cấu — nhân vật và tình huống mang tính tượng trưng.
Người thanh niên bước vào Phòng khám Tâm Bệnh với một xấp giấy in đầy chữ, gấp nếp cẩn thận như một bản hợp đồng quan trọng. "Bác sĩ ơi, con tra trên mạng rồi, con nghĩ con bị..." — anh đọc tên một căn bệnh hiếm gặp, phát âm còn vấp.
Bác sĩ Nhất Tếu không nhìn xấp giấy. Ông hỏi: "Cháu tra bao lâu rồi?" — "Dạ từ tối qua tới sáng nay, con thức trắng đêm luôn bác sĩ."
"Vậy để bác hỏi câu này: giữa việc thức trắng đêm lo lắng và triệu chứng ban đầu — cái nào cháu bị trước?" Người thanh niên khựng lại. Triệu chứng ban đầu chỉ là một cơn đau đầu nhẹ sau khi thức khuya làm deadline. Xấp giấy 40 trang kia là hậu quả của một đêm không ngủ, không phải nguyên nhân của bệnh.
Nhất Tếu gấp xấp giấy lại, đưa trả: "Bác kê cho cháu một đơn không cần nhà thuốc nào bán: tắt máy tính, ngủ một giấc, mai tỉnh táo rồi tính tiếp." Ông quay sang đồng nghiệp đứng cạnh, nói khẽ: "Thời buổi này, bệnh nặng nhất không phải do vi trùng — mà do 40 tab trình duyệt mở cùng lúc lúc nửa đêm."

Nhận xét
Đăng nhận xét