Sáng thứ Năm, phòng khám Tâm Bệnh đón một vị khách đặc biệt: cậu thanh niên tay cầm điện thoại dựng trên gimbal nhỏ xíu, bước vào phòng khám như bước lên thảm đỏ.
— Bác sĩ ơi, con đang live cho hai nghìn người xem, bác nhớ nhìn thẳng vào camera lúc khám cho tự nhiên nha!
Bác sĩ Nhất Tếu chỉnh lại kính, nhìn cái gimbal, rồi nhìn cậu thanh niên, bụng nghĩ thầm: "Chắc mình sắp thành diễn viên phụ trong phim của người khác."
Nhưng nghề nghiệp là nghề nghiệp, ông vẫn hỏi bệnh như thường lệ. Cậu thanh niên kể triệu chứng đau bụng ba ngày nay, thỉnh thoảng lại quay máy sang phía màn hình bình luận, đọc to:
— "Chị Hoa hỏi bác sĩ có phải BV TA không ạ" — Dạ đúng rồi chị H ơi! — "Anh T bảo bác sĩ khám kỹ vào" — Dạ con biết ạ anh T!
Bác sĩ Nhất Tếu vừa nghe tim phổi vừa nghe... bình luận trực tiếp. Ông chợt nhận ra mình không còn là người khám bệnh, mà là MC của một chương trình truyền hình thực tế có tên "Một ngày làm bệnh nhân".
Khám xong, ông kết luận nhẹ nhàng: có thể chỉ là rối loạn tiêu hoá, cần theo dõi thêm, chưa vội kết luận gì nghiêm trọng. Cậu thanh niên nhăn mặt, tắt tiếng micro nhưng quên tắt camera, thì thầm đủ to để ai cũng nghe:
— Ủa vậy thôi hả bác sĩ? Con tưởng bác nói cái gì hoành tráng hơn chứ, không có thì mai con review 3 sao à nha.
Ông quen với đủ kiểu bệnh nhân trong ba mươi năm hành nghề, nhưng đây là lần đầu bị... doạ review. Ông cười, đáp:
— Bác sĩ không bán trải nghiệm, bác sĩ bán sự thật. Mà sự thật hôm nay là: con không sao cả, đó mới là tin vui nhất buổi live của con.
Đám đông trên livestream bỗng thả tim ầm ầm, có người bình luận: "Ông bác sĩ này chất quá", có người khác lại tiếc rẻ vì "tưởng có drama". Cậu thanh niên tắt máy, gãi đầu cười trừ, hẹn tái khám nếu còn đau.
Buổi trưa, ngồi ăn cơm một mình, bác sĩ Nhất Tếu tự hỏi: liệu có ngày nào bệnh án của bệnh nhân sẽ được viết bằng... số lượt thả tim thay vì bằng chữ ký bác sĩ? Ông lắc đầu, tự nhủ: nghề y có thể thay đổi cách người ta đến khám, nhưng thứ không được phép thay đổi, là sự thật mà bác sĩ nói ra — dù nó có được mấy sao đi nữa.
(Câu chuyện mang tính hư cấu, không mô tả bất kỳ bệnh nhân có thật nào.)


Nhận xét
Đăng nhận xét